Kho Vàng Núi Tàu phần 2: Hành Trình Tìm Kho Báu

Cụ Trần Văn Tiệp, sinh năm 1915 tại Hải Phòng, trước năm 1970 đã được người trong ngành đánh giá là một “đại gia” có tầm cỡ trong lĩnh vực buôn gỗ và là chủ sở hữu hệ máy xay đá núi. Ông sở hữu nhiều mảnh đất đai tại Bình Tuy trước năm 1975 (hiện thuộc tỉnh Bình Thuận).

Thực tế về kho báu 4.000 tấn vàng trên núi Tàu, như đã đề cập trong bài trước, cuối năm 1999, cụ Trần Văn Tiệp bị các cơ quan chức năng của tỉnh Bình Thuận yêu cầu rời khỏi núi Tàu và kết thúc hoạt động tìm kiếm kho báu.

Sau một thời gian im lặng, khi mọi việc đã dường như trở thành quá khứ, cụ Tiệp tái xuất và thể hiện ý muốn tiếp tục tìm kiếm kho báu trên núi Tàu, khiến dư luận một lần nữa nổi sóng.

Trong lần khai thác này, có người được biết là Bí thư Tỉnh ủy đã cùng đồng vốn với cụ Tiệp trong hành trình tìm kiếm kho báu…

Về gia thế của cụ Trần Văn Tiệp, theo tài liệu lưu trữ, sau năm 1945, ông tham gia kháng chiến chống Pháp tại Sài Gòn – Gia Định. Năm 1948, cụ Tiệp bị Pháp bắt giam trong 2 tháng, nhưng sau đó được thả do không có bằng chứng. Từ năm 1968, ông chuyển sang làm nghề máy xay đá tại Tuyên Đức và từ 1971 đến 1975, ông trở về làm nông dân trang trại tại Bình Tuy.

Sau ngày giải phóng và thống nhất đất nước, vào ngày 30/4/1975, cụ Tiệp làm tài xế tại Nông trường Quốc doanh cao su Dầu Tiếng. Tới ngày 25/7/1992, ông đã gửi đơn xin phép khai thác kho báu trên núi Tàu đến UBND tỉnh Bình Thuận. Kèm theo đơn là công văn từ Văn phòng Hội đồng Bộ trưởng trả lời cụ Tiệp, yêu cầu UBND tỉnh xem xét vì những công việc này liên quan đến nhà cửa và an ninh quốc phòng. Đồng thời, cần có tường trình từ những người có kiến thức về việc này, cùng với bản phương án thăm dò và khai thác.

Ngày 13/4/1993, UBND tỉnh Bình Thuận đã gửi đơn xin ý kiến của Thủ tướng Chính phủ và đã nhận được ý kiến từ Văn phòng Chính phủ. Ý kiến đó yêu cầu UBND tỉnh Bình Thuận giao cho các cơ quan nội chính tiếp xúc với ông Tiệp và đảm bảo an ninh quốc phòng, bảo vệ di tích lịch sử và văn hóa. Người tham gia khai báo cần cam kết trách nhiệm hành chính và kinh tế trong quá trình thực hiện công việc mà không có kết quả.

Dựa trên ý kiến trên đó, UBND tỉnh Bình Thuận yêu cầu ông Tiệp đảm nhận trách nhiệm hợp đồng máy móc thăm dò, xác định vị trí khai thác, đền bù nhà cửa và hoa màu của dân, phân chia tỷ lệ tài sản thu được và hợp đồng bảo vệ. Sau khi UBND tỉnh Bình Thuận đồng ý thông qua quyết định vào tháng 10/1993, ông Tiệp đã tổ chức đào bới và san ủi trên ngọn núi Tàu, bắt đầu hành trình tìm kiếm kho báu 4.000 tấn vàng trên núi Tàu.

Cụ Tiệp có nhiều người con, đều đã trưởng thành và thành đạt. Gia đình và người thân của cụ Tiệp định cư tại quận Phú Nhuận, TP.HCM. Sau năm 1975, một số người con của cụ Tiệp đã định cư ở nước ngoài và thành công trong kinh doanh. Chính những người con này đã gửi tiền cho cha mình để hiện thực hóa giấc mơ tìm kiếm kho báu trên núi Tàu.

Người con trai lớn nhất của cụ Tiệp là ông Trần Phương Bình (62 tuổi), hiện đang hoàn tất án tù. Tháng 11/2020, TAND TP.HCM đã tuyên phạt ông Trần Phương Bình – nguyên Phó Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc, Chủ tịch Hội đồng tín dụng Ngân hàng TMCP Đông Á (DongA Bank) – án tù chung thân với hai tội danh: “Lạm dụng chức vụ, quyền hạn chiếm đoạt tài sản” và “Vi phạm quy định về hoạt động ngân hàng và hoạt động khác liên quan”. Tổng hợp án chung thân giai đoạn 1, ông Trần Phương Bình phải chấp hành án chung thân. Vợ của ông Bình cũng từng là Tổng Giám đốc của một công ty kinh doanh vàng bạc đá quý lớn nhất TP.HCM. Nhiều người trong ngành cho rằng ông Bình là một người con hiếu thảo với người cha của mình…

Cựu Bí thư Tỉnh ủy cũng tham gia góp vốn tìm kiếm vàng

Theo hồ sơ ghi lại, vào cuối tháng 10/2000, cụ Trần Văn Tiệp nhận được thông báo từ hai người bảo vệ (thuộc đội người mà cụ Tiệp thuê để trông coi công trường trên núi Tàu) về việc phát hiện “những dấu hiệu cho thấy miệng hầm của kho báu chứa 4000 tấn vàng”. Dù đã trên 80 tuổi, cụ Tiệp vẫn quyết định tiếp tục tìm kiếm.

Trong lần xin cấp giấy phép này, cụ Tiệp cam kết rằng nếu tìm được kho báu, cụ sẽ chuyển giao cho ngân sách nhà nước. Đối diện với sự quyết tâm của cụ Tiệp và thông tin mới, UBND Bình Thuận một lần nữa cấp phép cho cụ Tiệp.

Vào đầu năm 2003, kho báu trên núi Tàu lại trở thành tâm điểm chú ý và sự hấp dẫn của việc tìm kiếm kho báu đã khiến ông Lê Văn Hiền (Tám Hiền, cựu Bí thư tỉnh Thuận Hải – sau khi được chia thành hai tỉnh Ninh Thuận và Bình Thuận) cùng tham gia và góp vốn với cụ Tiệp trong quá trình khai thác kho báu.

Sau đó, một tin vui khi nhóm khai thác phát hiện một thanh kiếm cán đồng, có hình chạm rồng, mặc dù lưỡi kiếm đã bị gỉ sét, cùng với một số đồ cổ có hình dạng độc đáo. Nhìn thấy điều này, cụ Tiệp quyết định đầu tư hơn nữa bằng việc thuê hàng chục máy khoan và hàng trăm công nhân và mở rộng vùng tìm kiếm trên núi Tàu. Tuy nhiên, tiền vàng của cụ Tiệp và ông Tám Hiền ngày càng “biến mất” trong việc tiêu tốn hàng trăm cây số và “mắt cửa” vẫn không mở ra. Đến một lúc nào đó, UBND tỉnh Bình Thuận buộc phải ra thông báo đóng cửa và yêu cầu cụ Tiệp rời khỏi núi Tàu…

 

***

Đánh giá bài này